Đáng yêu vs Đáng ghét - Chương 55

Posted Friday, August 17, 2012 by A-Moon

♥Chương 55♥
Ngồi trên taxi, Phương Nguyệt Tầm khẩn trương đến nổi tay chân run rẩy, Chu Dương bên cạnh cũng không sai biệt lắm, gấp đến nổi sắp phát điên lên. Hai người lén lút chuồn ra khỏi sở thú rồi còn mang theo gần năm trăm vạn tiền mặt trên người, làm sao không khẩn trương cho được.

Xe rất nhanh dừng trước địa điểm định sẵn, hai người ôm lấy túi tiền bước xuống xe, nhìn cánh cửa sắt của kho hàng, Phương Nguyệt Tầm ngay cả khí lực để bước đi cũng không có.
Chu Dương lôi kéo tay cậu.
“Đừng sợ, trước sau gì cũng qua thôi. Có tôi ở bên cạnh cậu mà.”
Phương Nguyệt Tầm vạn phần cảm kích nhìn Chu Dương gật đầu, hướng kho hàng bước đến.
Cánh cửa sắt nặng nề bị kéo ra, không bao lâu một tên nam nhân xa lạ đi đến. Trên người tên đó bốc lên mùi rượu cùng khói thuốc khiến cho bọn họ buồn nôn.
“Mày là ai?” Tên nam nhân tựa hồ uống quá nhiều, thân thể không ngừng ngã nghiên.
“Tôi, tôi đến tìm Phương Bằng.” Phương Nguyệt Tầm khẩn trương đến nổi giọng nói đều phát run.
“Phương ca, có người tìm.” Nam nhân quay trở lại, vừa đi vừa gọi.
Phương Nguyệt Tầm cùng Chu Dương bước theo sau vào kho hàng, nhất thời không khí bên trong khiến cho cả hai thiếu chút nữa nôn ra. Có bàn có ghế, còn có cả một cái giường dơ bẩn không thể nào chịu nổi, nơi nơi đều là rác rưởi, chai rượu lăn lông lốc, tàn thuốc đầy rẫy. Trong một nơi tương đối sạch sẽ có hai nam nhân và một nữ nhân, nữ nhân ngồi trên mặt bàn nghiêng mắt nhìn bọn họ.
Phương Bằng từ trên ghế đứng lên, lắc lắc người đi tới, miệng còn nói những lời không rõ: “Xem đi, tao đã nói hôm nay có người đưa tiền cho lão tử, năm trăm vạn a, năm trăm vạn! Lão tử cũng con mẹ nó là người có tiền!”
Ánh mắt, lỗ tai, tất cả đều chán ghét đến cực điểm! Phương Nguyệt Tầm hận không thể xoay người chạy ra khỏi nơi dơ bẩn này! Đã nói dối người yêu của mình, còn đối với người bạn tốt nhất xin giúp đỡ, cậu chỉ biết vô năng dựa vào người khác!
“Tiền cho ông, sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa!” Phương Nguyệt Tầm đem tiền ném xuống đất, oán hận nói.
Bọn họ vừa nhìn thấy hai cái túi to đầy tiền, tất cả đều nhào lại! Gần như hung bạo xé đi cái túi, những khuôn mặt xấu xí tham tiền làm cho Phương Nguyệt Tầm và Chu Dương cảm thấy ghê tởm.
“Phương ca, đứa nhỏ xinh đẹp này, là gì của anh a, tại sao lại hào phóng như thế?” Tên nam nhân vừa nãy mở cửa cho bọn họ đem tiền chà lên mặt hỏi.
“Con tao.”
“Câm miệng! Chúng ta không còn quan hệ gì nữa! Tôi không có người cha như ông!” Phương Nguyệt Tầm phẫn nộ hét to, nhưng người trước mặt cậu trong mắt chỉ có tiền là tiền, căn bản không có nghe thấy cậu nói cái gì cả.
“Phương ca, con của anh có nhiều tiền như thế, anh còn ở đây vất vả làm gì.” Nữ nhân lập tức đi lại gần, hạ lưu lấy một số tiền trong tay Phương Bằng nhét vào ngực. Phương Bằng cũng không quan tâm nhiều như vậy, đưa tay vào lồng ngực của nữ nhân móc tiền ra.
“Không phải con trai của tao có tiền, là người yêu của nó có tiền! Long Nghiễn, tổng giám đốc tập đoàn tài chính Long thị a!” Phương Bằng hưng phấn kêu lên.
“Không cho phép ông nói tên của hắn! Ông rời khỏi đây ngay lập tức, không được xuất hiện trước mặt tôi nữa! Chúng ta đi.” Phương Nguyệt Tầm kéo Chu Dương đang định rời khỏi, lại nghe thấy người phía sau nói.
“Không phải là nam sao? Con của anh là đồng tính luyến ái a?”
“Tao không quan tâm nó là cái gì, Long Nghiễn kia thích thì cứ chơi, chỉ cần hắn chơi một ngày, thì tao có tiền để xài, đừng nói năm trăm vạn này, sau này tao muốn nhiều cũng có mà ít cũng có a.”
Phương Nguyệt Tầm mãnh liệt dừng lại, trong đầu nổ tung! Quả thực cậu không thể nào tin nổi, nguyên tưởng chuyện đến đây đã chấm dứt, thế nhưng chỉ mới bắt đầu sao! Tên nam nhân kia đã lừa cậu!
Ánh mắt Phương Nguyệt Tầm như muốn giết người! Lúc cậu xoay người tiến lên, Chu Dương cũng không kéo tay cậu lại!
Phương Nguyệt Tầm bắt lấy cổ áo của tên nam nhân rít gào.
“Ông nói cầm tiền liền rời đi, sẽ không tới tìm tôi nữa! Bây giờ ông tính lật lọng sao?”
“Lão tử thật vất vả mới tìm được một kho vàng, sao có thể đi? Sau này tao muốn nhiều hay ít thì mày cũng phải cho tao nhiều ít như thế, không thì tao cứ đi tìm tên họ Long đó!”
“Ông!” Nắm tay Phương Nguyệt Tầm nâng lên, mặc kệ người nam nhân này vô sỉ như thế nào, đê tiện như thế nào, Phương Nguyệt Tầm cũng không vì hắn là cha ruột của mình mà nương tay!
Nhưng Chu Dương cũng nghĩ giống cậu! “Nguyệt Tầm là con của ông, không phải là công cụ kiếm tiền! Cậu ta một mình đau khổ sống bao nhiêu năm, ông có chăm sóc một chút nào không? Cuối cùng cậu ta gặp được Long Nghiễn, bọn họ chỉ mới được hạnh phúc có vài ngày, đã bị tên hỗn đản như ông uy hiếp, ông. . . .. .”
Chu Dương còn chưa mắng xong thì thấy Phương Bằng cầm lấy một cây gậy lớn bổ nhào về phía mình, phản ứng bỗng nhiên đình chỉ, Chu Dương chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này nên chỉ biết ngơ ngác nhìn…. Rồi mới bị một lực mãnh liệt kéo ra, trơ mắt nhìn cái lưng của Phương Nguyệt Tầm bị đánh phát ra âm thanh ghê rợn.
“Nguyệt Tầm!” Chu Dương hoảng hốt chạy tới, Phương Nguyệt Tầm đau đớn đến nổi trên mặt đều là mồ hôi, thậm chí ngay cả hô hấp cũng đình chỉ.
“Đừng, đừng, đừng cùng những người như thế gây sự… Tiểu Dương, cậu, cậu không xảy ra chuyện gì chứ.” Phương Nguyệt Tầm kéo lấy cánh tay Chu Dương, bi thương nhìn hắn. Chu Dương khẽ cắn môi, đau lòng không chịu nổi.
Phương Nguyệt Tầm được Chu Dương dìu đứng lên, phía sau đau đến nổi mất cảm giác.
“Đây là lần cuối cùng, ông mà tới tìm tôi đòi tiền lần nữa, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Phương Bằng lau đi vết máu trên mặt, làm cho hắn thoạt nhìn càng thêm đáng sợ!
“Nghĩ đơn giản vậy sao! Lão tử bị bọn mày đá một cước, hai trăm vạn, hai trăm vạn tiền thuốc men!”
Khuôn mặt tham lam, ngôn ngữ đê tiện, linh hồn xấu xí, tâm địa dơ bẩn! Người này làm cho Phương Nguyệt Tầm muốn lui cũng không thể lui, nếu cứ như thế này mãi, cậu sợ sẽ mất đi hết tất cả!
“Ông nghe cho kĩ, tôi không có khả năng đòi tiền Long Nghiễn, ông hãy dật tắt cái mơ tưởng hảo huyền kia đi.”
“Vậy thì tìm kẻ khác! Tìm một kẻ giàu có tình nguyện cho mày, tiền kia còn không phải do mày bán thân…….”
“Ông câm miệng! Ông nghe cho kỹ đây! Bốn trăm tám mươi vạn trên mặt đất chính là tiền để mua thân phận của ông! Từ nay về sau ông không còn là cha của tôi nữa! Nếu ông…. .”
“Cái gì? Bốn trăm tám mươi vạn? Tao nói năm trăm vạn mà!” Tên nam nhân hầm hầm đi qua bên chổ bọn họ, cây gậy lớn vẫn cầm trong tay làm cho Chu Dương theo bản năng kéo chặt Phương Nguyệt Tầm lại.
“Tôi đã đưa trước cho ông hai mươi vạn! Đừng nghĩ. .. . . . .”
Chát! Không đợi Phương Nguyệt Tầm nói xong, cái tát của tên nam nhân đã làm cho cậu ngả xuống đất, Chu Dương muốn đỡ cậu lên, chưa kịp vươn tay thì trên lưng đã truyền đến một cơn đau nhức xuyên thấu trong lòng ngực, cùng ngã ngồi lên mặt đất, hắn cong người ôm lấy thắt lưng, ngay cả hít thở cũng khó khăn, chỉ có thể nghe âm thanh của tên nam nhân kia đánh đập Phương Nguyệt Tầm.
“Con mẹ nó, mày cũng dám lừa gạt lão tử! Y chang như con nữ nhân đê tiện kia! Con mẹ nó mày chỉ cần ngoan ngoãn để cho nam nhân chơi, rồi đưa tiền cho lão tử, bằng không tao đánh chết mày!”
Quyền cước giống như bão táp đập vào trên mặt, trên thân thể, Phương Nguyệt Tầm chỉ có thể cuộn tròn người lại, Chu Dương bên cạnh cố gắng chịu đựng đau đớn muốn tiến tới, đã bị một tên khác giữ chặt lại, cũng giống như Phương Nguyệt Tầm bị đánh tới tấp.
Muốn. .. . . cứ như thế mà ngất xỉu, cái gì cũng không cảm nhận được. Phương Nguyệt Tầm lúc bị đánh, nếu không phải trong lòng liều mạng gọi tên của người yêu, chỉ sợ sớm đã nổi điên, chuyện chính mình lừa gạt Long Nghiễn giống như con sâu ăn mòn dũng khí của cậu, rồi tới cuối cùng, cậu thậm chí còn cảm thấy mình đã mất đi tư cách để yêu thương hắn.
Sau khi tên nam nhân đánh đập đến mệt mỏi rồi dừng lại, thân thể Phương Nguyệt Tầm run rẩy, mỗi lần hít thở đều đau đớn kịch liệt. Nhưng sự sợ hãi vẫn chưa chấm dứt, tên nam nhân bắt đầu kéo lấy tóc của cậu lên.
Đôi mắt Phương Nguyệt Tầm bị nước mắt và máu làm cho mơ hồ, nhưng cũng thấy được Chu Dương so với cậu vẫn tốt hơn một chút đang ngồi rạp trên đất, dồn dập hít thở.
Phương Bằng sau khi đánh đã đời, ra lệnh cho mấy người kia kéo Chu Dương qua một bên.
Lúc này, cái tên đã mở cửa cho bọn họ đi đến trước mặt cậu, nói với Phương Bằng: “Phương ca, cứ lấy số tiền vụn vặt ấy cũng không có ý nghĩa, chi bằng chúng ta gọi điện thoại cho tên họ Long kia! Anh xem. . . .Chúng ta bốn người, bốn trăm vạn này sao xài đủ?”
Phương Bằng nhìn hắn cười đến ghê tởm!
“Đó cũng là cách tốt, hơn nữa năm trăm vạn trong tay sẽ biến thành chín trăm vạn, hắc hắc, nếu muốn một ngàn vạn cũng có thể a!”
Hai người giống như đã nhìn thấy một ngàn vạn trước mắt, cười đến điên cuồng.
Không được, không thể liên lụy Chu Dương, tất cả đều là lỗi của cậu, cho nên tất cả hậu quả phải do cậu gánh vác.
“Chờ, chờ một chút. ..  .Các người, các người muốn lấy được tiền Long Nghiễn, cũng chỉ có thể lưu tại một mình tôi. . .. Muốn tôi, tôi trở về lấy tiền, hắn, hắn sẽ không có khả năng đưa tiền đâu. . .Bởi vì, hắn, chán ghét Tiểu Dương, sẽ không, sẽ không đưa tiền để chuộc Tiểu Dương trở về đâu.”
“Nguyệt Tầm! Cậu đang nói cái gì, tại sao có thể. . . .” Đau đớn kịch liệt làm cho Chu Dương không có cách nào tiếp tục nói. Chỉ có thể nhìn Phương Nguyệt Tầm cùng hai người kia làm giao dịch.
“Nếu hắn cũng không trở lại thì sao? Tụi tao không phải đang chơi mèo vờn chuột!” Phương Bằng đứng dậy đánh vào mặt Phương Nguyệt Tầm một cái.
“Không, sẽ không, Long Nghiễn sẽ không bỏ tôi. Hơn nữa, tôi biết làm như thế nào hắn mới có thể đưa tiền cho các người.”
“Con mẹ nó mày còn dám lừa lão tử thì lão tử sẽ làm thịt mày!” Phương Bằng dữ tợn nói.
“Ông, ông để cho tôi, nói chuyện với Tiểu Dương, tôi có lời muốn nói với hắn. . . .Yên tâm, chúng tôi ở trong tay ông, làm sao có thể lừa ông!”
Hai người thảo luận với nhau, xong rồi kéo cậu đến trước mặt Chu Dương.
Chu Dương đau lòng nhìn người bạn của hắn, vươn tay không đành lòng chạm vào vết thương ở miệng cậu. Phương Nguyệt Tầm cũng cố hết sức để ngẩng đầu.
“Tiểu Dương, cậu nghe lời tôi, trở về, đi tìm Long Nghiễn được không?”
“Tôi, tôi sẽ làm, cậu chờ tôi.”
“Cám ơn.”
Phương Nguyệt Tầm miễn cưỡng nở nụ cười, rồi ôm lấy Chu Dương. Nhưng Chu Dương không ngờ tới chính là Phương Nguyệt Tầm ở bên tai hắn nhỏ giọng nói: “Đừng đi tìm hắn, mà hãy đi báo cảnh sát, cầu xin cậu, Tiểu Dương.”
“Nguyệt…” Chu Dương hoảng sợ nhìn Phương Nguyệt Tầm, Phương Nguyệt Tầm lại buông ra.
“Để cho hắn đi.” Phương Nguyệt Tầm nói với Phương Bằng.
Phương Bằng kéo Chu Dương đi ra ngoài, Chu Dương vẫn cố quay đầu lại nhìn Phương Nguyệt Tầm đang mỉm cười với hắn.
Bị đẩy ra bên ngoài, Phương Bằng bắt Chu Dương đưa điện thoại cho hắn, cũng đe dọa cảnh cáo.
“Nhóc con, mày có biết Hải Long không, bọn họ chính là chổ dựa của bọn tao, mày đừng nghĩ sẽ báo cảnh sát! Mày đi tụi tao liền đổi qua nơi khác, nếu cảnh sát đến đây, người đầu tiên tao giết chính là thằng nhóc kia! Điện thoại này mày giữa lấy, ngày mai chờ tao liên lạc. Cút đi!”
Như vậy là được rồi, chỉ cần Tiểu Dương có thể ra ngoài, chỉ cần Tiểu Dương được an toàn. Tuy rằng hại hắn bị đánh, sau này có thể xin lỗi với hắn, hắn đáng yêu như vậy, mặc dù có đôi lúc rất tùy hứng, bướng bỉnh một chút, nhưng hắn là người thiện lương, hẳn sẽ tha thứ cho mình. Rồi còn. . . Long Nghiễn của mình nữa, không biết phải mất bao nhiêu thời gian hắn mới có thể biết hết tất cả, cậu có một quan hệ huyết thống như vậy mà còn lừa hắn, còn giấu diếm hắn để tới nơi này, khi hắn biết được . . . .nhất định sẽ tức giận, nếu như giống lúc trước, cậu làm sai sẽ bị hắn đánh vào mông, hoặc trừng phạt cậu không thể xuống giường… đó là những kí ức thật hạnh phúc a… lúc này đây, không có khả năng hắn sẽ làm như thế nữa rồi.
Đã xảy ra chuyện như vậy đều là lỗi của cậu, cho tới bây giờ, cho dù chết ở nơi này cũng không thể để cho Long Nghiễn của cậu thêm phiền toái gì nữa! Chuyện này sớm hay muộn gì cũng bị phơi bày ra ánh sáng, khi đó cậu cũng không thể chịu nổi Long Nghiễn bị người khác nói là có một người yêu vô năng, đâu chỉ là vô năng, cậu còn lừa gạt hắn. Huống chi, cậu còn có một người cha như vậy, chắc chắn sẽ trở thành đề tài để mọi người nghị luận về Long Nghiễn. Không thể, không thể làm cho Long Nghiễn chịu sự đối xử không công bằng như vậy! Hắn hoàn mỹ, vĩ đại, tài năng, không thể bởi vì cậu mà nhuộm vết bẩn! Cho dù sau đó hắn sẽ trách cậu, giận cậu, hận cậu, cũng không sao cả, nhưng không thể để cho hắn như vậy được! Cho nên. . . . Thực xin lỗi…. Thực xin lỗi.. … Thực xin lỗi……
Hết chương 55

5 comments:

  1. halm219

    Ngu ngốc

  1. Unknown

    Đồ con lừa!!!!

  1. Unknown

    Đồ con lừa!!!!

  1. Unknown

    Đồ con lừa!!!!

  1. Tieulinhduong

    2 tk dull như nhau,đúg là chỉ trog tr ms có

Post a Comment